Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

thơ lơ vơ

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn Đôi mà anh mất em.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ xuống bóng sân ga.

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi chăn bò còn khổ hơn chăn trâu!

Tự nhiên thấy Quìn hỏi bài thơ chế của bài Tống Biệt Hành nên tiện thể ghi lại mấy câu thơ hay hay.

Đưa người ta đưa ra sân bay
Sao nghe xây xẩm khắp mặt mày
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Một tấm kính ngăn tay rời tay...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét