Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009
thơ lơ vơ
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn Đôi mà anh mất em.
Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ xuống bóng sân ga.
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi chăn bò còn khổ hơn chăn trâu!
Tự nhiên thấy Quìn hỏi bài thơ chế của bài Tống Biệt Hành nên tiện thể ghi lại mấy câu thơ hay hay.
Đưa người ta đưa ra sân bay
Sao nghe xây xẩm khắp mặt mày
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Một tấm kính ngăn tay rời tay...
Thế nào là đi đúng hướng
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy khá phân vân.
Cuộc sống thay đổi, hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi. Có rất nhiều lí do khiến con người phải thay đổi. Không nói đâu xa, chính bản thân mình đây, luôn nhận thấy mình đang thay đổi từng ngày. Có một anh trợ lý hiệu trưởng, hic hic, mỗi lần gặp mình đều hỏi một câu: Dạo này em thế nào, có gì thay đổi không? Có gì mới không? - Em à, nhiều cái mới lắm, ngày nào cũng có cái mới.
Thật ra, có khi nào mình của ngày hôm nay lại y hệt như mình của ngày hôm qua không???? Chắc là không nhỉ.
Vì vậy, thay đổi giống như là một điều hiển nhiên sẽ xảy ra, và cho dù mình có muốn hay không, có nhận ra hay không, thì chúng ta đều đang thay đổi- không phải cái này thì là cái khác.
Điều mà mình thấy phân vân là cái câu: miễn là đi đúng hướng.
Như thế nào mới là đúng hướng?????
Thay đổi có thể tốt, có thể xấu. Khẳng định là đi đúng hướng nghĩa là cái thay đổi ấy tốt.
Đây là một câu khẳng định rất chung chung.
Một sự đúng hướng giống như là một điều gì đó hoàn hảo. Nhưng để bói ra một cái gì hoàn hảo trong cuộc sống thì khó nhăn răng. Ít nhất là mình cũng chưa bao giờ nhìn thấy, cảm thấy, nhận thấy cái thứ hoàn hảo ấy.
Bất cứ một nhận xét nào cũng phải có một điểm tựa, một giá trị, một mẫu để so chiếu. Kiểu như bạn đi bênh vực một bạn nào đó trong vụ cãi nhau. Xét về mặt quan hệ bạn bè, bạn đã làm một việc tốt đối với bạn đó, và nó giúp củng cố thêm tình bạn của các bạn nhưng nếu đứng ở phía cảm nhận của bạn kia, có thể bạn đã gây ra một sai lầm lớn. Bạn khiến người kia mất việc làm, mất chồng, mất thể diện…đặc biệt nếu bạn của bạn là người sai trong vấn đề đó, xét trên những giá trị đạo đức, pháp luật chung được phần lớn người trong xã hội thừa nhận.
Quay trở lại vấn đề, thế nào mới là đúng hướng.
Hôm nay có thể thấy nó đúng, ngày mai đúng, năm sau đúng…nhưng 10 năm sau mới thấy là sai. Bạn có thấy là có những hành động mà bạn không thể thấy kết quả sau hàng chục năm không? Cái mà bạn thấy hôm nay thực ra chỉ là một sự lừa phỉnh bản thân và cái kết nông cạn dễ dàng nhìn thấy. Vì vậy mà có nhiều nghiên cứu khoa học cứ phải mất hàng 10 năm trở lên để quan sát và rút ra kết luận? Chính cái kết luận ấy, họ cũng phải thừa nhận chưa hoàn toàn chính xác, và có thể sai ngay trong một vài năm sau?
Nguy hiểm hơn là, cái mà bạn cho là đúng trong 10 năm hóa ra lại sai vào năm thứ 11. Bạn không thể quay ngược thời gian để làm lại, bạn biết đấy, nó đã trở thành quá khứ không thể thay đổi được rồi.
Khi mình ôn thi, cô giáo đưa ra câu hỏi cho 1 bạn: nếu có thể thay đổi quá khứ, em sẽ thay đổi điều gì? 15 s bắt đầu.
Chẳng cần hết 15s, nếu là mình, mình sẽ nói: Em không muốn thay đổi điều gì hết. Vì có muốn em cũng không thay đổi được.
Đương nhiên câu trả lời này không được điểm nào, vì nó không thỏa mãn yêu cầu của người ra đề, khi bắt đầu bằng “if”- một kiểu giả tưởng hơi buồn cười. Mình cứ hay bị ngớ người ra khi bị hỏi thế này.
Nói vớ vẩn như thế để thấy, thực ra không thể biết được mình có đi đúng hướng hay không, để tự an ủi rằng mình đang thay đổi tốt. Đúng là ai cũng lo lắng và cảm thấy mạo hiểm, cảm thấy bất an với những thay đổi đó, đặc biệt nếu nó có thể gây tổn thương cho người khác. Nhưng thà là cứ lo lắng một chút, còn hơn là ta yên tâm là ta đã làm đúng rồi. Chính vì cái sự yên tâm ấy, mà con người mất đi tình yêu thương, sự thông cảm, chia sẻ sâu sắc với nhau, bởi lẽ bạn cứ khăng khăng là mình đúng.
Bạn có chắc là bạn đang làm đúng không? Tuy rằng bạn đã có được học hàm học vị, có nhiều tiền, làm cho bố mẹ tự hào, bạn nghĩ rằng hành động đó làm cho khối người vui vẻ hạnh phúc, nhưng rồi bạn nhận thấy người mà bạn vô cùng quý mến, vô cùng yêu thương đi ngang qua không thèm nhìn mặt, hoặc nước mắt ngắn dài. Bạn đã làm tổn thương người bạn thực sự yêu mến. Tiền bạc, quyền lực, danh phận, rốt cuộc để làm gì? Phim Hàn Quốc sến rất hay thể hiện cái chủ đề mà mình thấy hay ho: Tiền bạc, quyền lực, danh phận, rốt cuộc để làm gì nếu như bạn không thể bảo vệ và yêu thương người mà bạn thực sự yêu thương!!!
Tóm lại ! Nói rằng thay đổi không có gì là xấu nếu như đi đúng hướng là một kiểu nói nước đôi, vì thực ra bạn có đi đúng hướng hay không có trời mới biết được.
Tôi vẫn hay hỏi một trong những người bạn quan trọng và thân thiết nhất của mình là: Ai, cái gì mới là thực sự quan trọng đối với cuộc đời của bạn? Trước khi làm bất cứ điều gì phải nghĩ về người đó, việc đó đầu tiên.
Rốt cuộc, từ khi được sinh ra trên cõi đời này, mục đích đầu tiên và sau cuối của tất cả mọi người là được những người mà họ yêu quý - thực sự tôn trọng và yêu quý lại họ.
Đó cũng là lý do mà mình thích trở thành một cô giáo xì tin. ![]()
![]()
